Trần Lăng ngẩn người.
Hắn lại cúi đầu nhìn xuống người trong lòng. Thiếu nữ đang ôm chặt lấy hắn, chiếc vòng tay bằng vàng dính máu đung đưa nhè nhẹ trong gió... Những tầng mây lững lờ trôi qua bên cạnh, cả thế giới dường như chìm vào tĩnh lặng.
Lần này, hắn không còn thấy vệt ửng hồng trên gò má cô, cũng chẳng còn thấy ánh mắt lấp lánh linh động ấy nữa...
Chỉ còn lại một khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt vùi sâu vào ngực hắn.
Hoàng Tốc Nguyệt không còn cử động nữa.