Khói đen cuồn cuộn.
Màn mưa như tấm rèm buông xuống từ đám mây xám xịt, chầm chậm vén lên, cuốn trôi lớp bụi mù mịt trên không trung rớt xuống mặt đất... Giữa khu phố hoang tàn đổ nát, một thiếu niên đang quỳ rạp xuống đất, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Chết chóc và tĩnh lặng.
Ngoài tiếng mưa rơi lách tách trên đống đổ nát, cả con phố chìm trong sự im lìm đáng sợ, cứ như thể tiếng súng chát chúa cùng vụ nổ kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.
Có điều, Khổng Bảo Sinh có lẽ sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại được từ cơn ác mộng ấy nữa.