"Cái... cái này là..." Lý Thanh Sơn đứng sững tại chỗ như một pho tượng.
Hắn đã hiểu vì sao lá cờ này lại to đến vậy... Bởi vì chỉ có một lá cờ lớn nhường này mới đủ chỗ ký hàng trăm cái tên, để mỗi một nét chữ đều hằn in rõ ràng trên lời tuyên thệ, để cho từng người của thế hệ mai sau đều có thể nhìn thấy tỏ tường.
Những dòng chữ này dường như ẩn chứa một sức mạnh nào đó, đánh mạnh vào tâm trí Lý Thanh Sơn. Hắn không biết ai đã viết ra những lời này, cũng chẳng rõ chúng mang ý nghĩa gì,
Nhưng ngay khoảnh khắc này, Lý Thanh Sơn thực sự bị chấn động.
Bà nội chống gậy, nhích từng bước chậm chạp từ trong nhà đi ra. Bà đứng khựng lại bên cạnh lá cờ, dùng đầu gậy chỉ vào chữ ký màu sẫm với nét bút cuồng phóng nhất nằm ngay chính giữa "Tuyên Ngôn Tiên Khu", run rẩy cất tiếng: