Đứa bé chết rồi.
Chết trong tiếng gió nức nở, chết dưới màn mưa tĩnh lặng, chết ngay trước mắt Hoàng Tốc Nguyệt.
Hơn hai mươi người bọn họ trơ mắt nhìn đứa bé đau đớn giãy giụa, nhìn máu thằng bé chảy cạn từng chút một, nhìn vết thương mưng mủ bốc mùi, nhưng lại chẳng thể làm được gì...
Tiếng gào khóc xé lòng của cô bé cứ văng vẳng bên tai Hoàng Tốc Nguyệt. Lồng ngực cô phập phồng kịch liệt, ánh mắt ngập tràn sự giận dữ, không cam tâm và hoang mang.
Dần dần, cô bé khóc mệt rồi tiều tụy tựa hẳn vào người một vệ sĩ, như thể đã cạn sạch sức lực.