Bà nội của Khổng Bảo Sinh đã qua đời, ngay trước khi Sở Mộc Vân kịp chạy tới.
Khổng Bảo Sinh sẽ không bao giờ quên được ánh mắt bất lực xen lẫn phức tạp của vị bác sĩ mặc áo khoác dạ, tự xưng là bạn của Lâm tiên sinh, sau khi khám xong cho bà nội...
Cho dù Lâm tiên sinh đã liều mạng mang về đủ loại thuốc men, cuối cùng vẫn không thể cứu vãn được mạng sống của bà. Dưới sự giày vò đau đớn thấu tâm can ấy, mọi loại thuốc đều mất đi tác dụng. Khổng Bảo Sinh chỉ có thể trơ mắt nhìn người bà đã ngậm đắng nuốt cay nuôi mình khôn lớn bị cơn đau hành hạ đến chết ngay trên giường.
Khổng Bảo Sinh nghĩ mãi không thông, rõ ràng cậu đã cho bà uống thuốc đúng giờ, rõ ràng hôm qua bà vẫn còn khỏe mạnh, sao hôm nay đột nhiên lại ra nông nỗi này...
Đến tận bây giờ, Khổng Bảo Sinh vẫn chưa thể hoàn hồn.