Sở Mộc Vân đã trở về.
Tính từ lúc Giản Trường Sinh gửi thư cầu cứu đến nay quả thực đã qua một khoảng thời gian dài. Nhưng nếu trừ đi thời gian vận chuyển thư, thì lúc Sở Mộc Vân đọc được, thực tế đã là chuyện của mấy ngày sau... Ngay sau đó, hắn lập tức thu dọn hành lý, lên tàu giới vực, liên tục đổi trạm qua ba giới vực, cuối cùng cũng đặt chân đến Hồng Trần.
Không chỉ Giản Trường Sinh, các thành viên Hoàng Hôn Xã khác có mặt ở đó khi thấy Sở Mộc Vân cõng Bạch Dã xuất hiện, trong mắt đều ánh lên vẻ mừng rỡ.
"Sở tiền bối! Cuối cùng anh cũng tới rồi!"
"Nếu không phải tại chữ của cậu viết quá xấu, báo hại tôi phải tìm cái rạp hát mất nửa ngày, thì tôi còn đến nhanh hơn đấy." Sở Mộc Vân đẩy gọng kính, ánh mắt nhìn Giản Trường Sinh tràn ngập vẻ ghét bỏ.