Ác quỷ thì thầm bên tai con rết, cả thân hình nó bỗng run lên bần bật, cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một li.
Nhưng Trần Lăng hít hà cẩn thận lại thấy mùi hương này hình như không phát ra từ người con rết bóng đêm. Tuy con "gà thịt" này cũng rất thơm, nhưng thứ mùi hắn đang ngửi thấy còn thơm hơn thế gấp mấy chục lần, là cái thứ hương thơm kích thích tột độ, cào xé tận tâm can hắn.
Nghĩ đến việc vẫn còn phải cưỡi con "gà thịt" này, Trần Lăng đành tạm nuốt cơn thèm thuồng vào bụng, ngẩng đầu nhìn lên lớp đá dày cộp phía trên.
"Cái mùi này... chẳng lẽ bay từ trên đó xuống?"
Trần Lăng nuốt ực một ngụm nước bọt.