"Cô chủ, chúng ta thật sự không về sao?" Chú Toàn nhìn lầu kịch trống trải và bầu trời xám xịt cuồn cuộn gió lốc bên ngoài, ánh mắt ngập tràn bất an: "Tai chung đã gióng lên rồi, ở ngoài này không an toàn đâu..."
"Về ư? Về là an toàn chắc?"
Hoàng Tốc Nguyệt tuy cũng hơi căng thẳng nhưng không hề hoảng loạn. Cô đưa tay chỉ xuống dưới chân: "Còn nơi nào an toàn hơn ở bên cạnh đặc sứ đại nhân chứ?"
Chú Toàn há miệng, quả thực không biết phản bác thế nào, đành bất lực gật đầu.
Vòm trời xám xịt bao trùm quanh lầu kịch, đè nặng lên lòng người như một tảng chì. Cơn gió lạnh buốt chẳng biết thổi tới từ đâu lướt qua dưới mái hiên, nghe như những tiếng thở dài miên man bất tận.