Thấy vậy, ba vị Điện Đường gật đầu hài lòng. Sau khi chào tạm biệt Vương Cẩm Thành, họ liền xoay người, biến mất giữa tầng mây.
Vương Cẩm Thành dụi dụi khóe mắt mệt mỏi, lẩm bẩm một mình:
"Cuối cùng cũng xong việc... Chắc là không còn chuyện gì chưa xử lý xong đâu nhỉ..."
"Ừm... Không đúng, hình như vẫn còn một chuyện."
Trong đầu Vương Cẩm Thành chợt lóe lên hình ảnh kẻ hát tuồng áo đỏ cầm ô đứng dưới mưa. Hắn chép miệng bất lực: