Trong lúc Vương Cẩm Thành và Trọng Thất đang đối đầu, Lý Nhược Hoành đã lăn lê bò toài chạy xa cả trăm mét.
Hắn lao vào một tòa nhà xây dở, chật vật trèo qua cửa sổ, rồi luồn lách qua đủ ngõ ngách chật hẹp, cố gắng kéo giãn khoảng cách với chiến trường phía sau càng xa càng tốt để không bị tóm cổ.
"Chết chắc rồi, chết chắc rồi..."
"Cái lão Cục trưởng kia, sao cứ nhất quyết nhắm vào mình thế??"
"Bảo mình khuyên hàng, mình cũng khuyên rồi, giờ tự nhiên quay ngoắt lại bảo mình là Cơ 6 cái khỉ gì chứ??"