"Khụ khụ khụ khụ..."
Trước mắt Phỉ Ca đã hóa thành một màu đỏ quạch, đến cả bóng người đang đi tới cũng nhìn không rõ nữa. Hắn run rẩy đưa tay sờ xuống dưới, phần từ thắt lưng trở xuống đã trống rỗng.
Đồng tử Phỉ Ca run lên bần bật. Hắn khó nhọc ngoái đầu nhìn lại, phát hiện đôi chân của mình đang nằm trơ trọi cách đó vài mét, đã đứt lìa khỏi cơ thể...
Hắn thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy kẻ địch ở đâu thì đã bị một nét bút chém ngang lưng trong chớp mắt.
Phỉ Ca tự nhận mình cũng là một nhân vật có máu mặt. Dù sao nhìn khắp Cửu Đại Giới Vực của nhân loại, số người đạt đến lục giai đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà bây giờ hắn lại chẳng thể nhìn rõ mình trúng chiêu thế nào... Điều này chứng tỏ bóng người áo trắng đeo cây bút lông dài tám thước trên lưng kia, khả năng cao cũng là một cường giả bát giai.