Đám mây đen giông bão dần trôi xa, cơn mưa tầm tã cũng ngớt hạt. Những tia sáng mỏng manh xuyên qua tầng mây, chiếu rọi xuống mặt đường.
Trần Lăng một tay che ô, tay kia xách bịch hạt dưa chẳng biết mua ở đâu, thong dong bước đến trước cửa Kinh Hồng Lâu.
Nhìn hai bóng dáng nhếch nhác như chuột lột ngoài kia, khóe môi Trần Lăng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt:
"Ái chà, hai vị vẫn còn ở đây cơ à?"
Lúc này, nhìn bầu trời trên đầu rốt cuộc cũng quang đãng trở lại, khuôn mặt lạnh cóng và tê dại của hai gã bỗng rưng rưng nước mắt, xúc động cứ như vừa từ cõi chết trở về...