"Đệ thấy hồi phục cũng hòm hòm rồi nên xuống giường đi dạo chút," Trần Lăng đáp.
Ninh Như Ngọc: ...
Ninh Như Ngọc liếc nhìn mấy vết thương tưởng chừng sắp bục ra đến nơi, khóe miệng giật liên hồi. Anh ta không nói hai lời, lập tức lùa Trần Lăng về lại giường, đồng thời cấm tiệt việc xuống giường đi lại trước khi vết thương lành hẳn, chỉ thiếu nước lấy dây thừng trói nghiến hắn lại.
"Đại sư huynh, người đệ khỏe lắm, đi vài bước không chết được đâu." Trần Lăng vẫn cố giãy giụa.
Ninh Như Ngọc nghiến răng: "Đúng là không chết được, nhưng huynh cũng chẳng muốn thấy cảnh đệ đang đi thì ruột gan lòi cả ra đất đâu... Tới lúc đó lại mất công huynh đi khâu cho đệ."