Nhìn thấy cảnh này, nét mặt Văn Sĩ Lâm khẽ đổi.
Cho dù đã là một nhà báo kỳ cựu từng trải qua bao sóng gió, nhưng khi thấy một cái đầu nổ tung ngay trước mắt, cú sốc thị giác vẫn khiến hắn hơi buồn nôn... Yết hầu hắn trượt lên trượt xuống, cố gắng hết sức dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Lâm Yến..." Nhìn thấy chàng trai trẻ bên cạnh, Văn Sĩ Lâm ngẩn người, sau đó nét mặt trở nên khá phức tạp.
"Đã lâu không gặp, ông Văn." Trần Lăng cất súng đi, khẽ mỉm cười.
Lúc tới đây, thấy Văn Sĩ Lâm có mặt, Trần Lăng đã biến trở lại dung mạo của Lâm Yến. Dù hiện tại thân phận có bại lộ hay không cũng chẳng sao nữa, nhưng hắn biết Văn Sĩ Lâm là một nhà báo tốt. Nếu không cần thiết, hắn không muốn làm đối phương hoảng sợ... Duy trì mối quan hệ như trước kia là lựa chọn tốt nhất.