Những người sống sót khác đều đã chết, điều này đồng nghĩa với việc ba người bọn họ chính là những người sống sót cuối cùng của Tam khu... Thành phố này sẽ không nhớ ngọn gió của Tam khu từng thổi qua nơi đây, chỉ có ba người bọn họ mới nhớ kỹ những con người đáng thương đã lặng lẽ chết cóng trong sương tuyết.
Họ cũng là những người duy nhất có thể thay những người đã khuất báo thù.
Trần Lăng im lặng hồi lâu, không biết nên an ủi Triệu Ất thế nào, chỉ đành cất giọng khàn khàn, lạnh lẽo:
"Người chết không thể sống lại... Vậy thì, kéo thêm nhiều kẻ xuống chôn cùng họ đi."
Một luồng gió lạnh thấu xương như thổi tới từ cõi u minh lướt qua đại lộ Thế Kỷ, khiến đám người của ba đại thương hội run rẩy trong lòng. Bọn họ kinh hãi nhìn ba bóng người đang đứng kề vai ở đằng xa, tựa như có một ngọn lửa hung mãnh đang bùng cháy hừng hực.