Triệu Ất lắc đầu, lướt qua cửa tiệm treo đèn lồng sáng rực, lao thẳng vào cơn gió lạnh thấu xương.
Hắn một mình lang thang trên phố hồi lâu, từ khu chợ sầm uất tiếng rao không ngớt, đi mãi đến vùng ngoại ô Tây Thành hoang vắng. Lúc về đến trước căn nhà nhỏ cũ nát, trong màn đêm chỉ còn lại ánh đèn dầu hắt ra từ nơi này.
Triệu Ất chậm rãi bước lên thềm. Vừa vào nhà, hắn đã thấy Linh Nhi ngủ say sưa trên chiếc ghế sofa gần cửa... Một tay cô bé vẫn nắm chặt cái chăn nhỏ, có vẻ như trong lúc đợi hắn về, buồn ngủ quá không chịu nổi nên đã thiếp đi.
Trong nhà không có điện. Triệu Ất đứng ngoài cửa tối om, nhìn Linh Nhi đang ngáy nhè nhẹ, trên gương mặt đã cứng đờ vì gió rét khẽ nở một nụ cười nhạt.
Hắn rón rén bước vào, bế Linh Nhi từ sofa lên rồi đi về phía phòng ngủ... Nhưng ngay lúc đó, dù cô bé rất nhẹ, lưng Triệu Ất vẫn nhói lên một cơn đau như xé toạc, khiến hắn lảo đảo suýt ngã nhào xuống đất cùng con bé.