"Đại thiếu gia! Đại thiếu gia!!"
Lão quản gia gào khản cả cổ gọi Diêm Hỷ Thọ ngay bên cạnh, nhưng đáng tiếc hắn đã chẳng còn nghe thấy gì nữa. Khuôn mặt hắn vặn vẹo, hai tay bịt chặt tai, lảo đảo bò dậy khỏi mặt đất rồi lao thẳng về phía cánh cửa phòng đang biến dạng cong queo.
Thấy Diêm Hỷ Thọ tự đứng dậy, sắc mặt lão quản gia thoắt cái trắng bệch. Lão định vươn tay níu vạt áo ngăn hắn chạy lung tung, nhưng lại vồ hụt.
"Mình không thể chết ở đây... Mình không muốn chết!!" Diêm Hỷ Thọ mấp máy môi, gầm gừ giữa những tiếng nổ vang rền. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa cong queo kia tràn ngập khát vọng sống mãnh liệt. Hắn chẳng biết cái chốn quỷ quái này rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, hắn chỉ muốn chuồn khỏi đây càng nhanh càng tốt!
Hắn lảo đảo băng qua mặt sàn bằng giấy đang ngọ nguậy, cuối cùng cũng đến được trước cửa. Hắn thử vặn tay nắm, lúc này mới phát hiện cái tay nắm cửa đã bị ép phẳng lỳ thành hình 2D, in hằn lên cánh cửa mỏng dính, căn bản không thể nào nắm được.