"A Thành... cậu..." Mãi một lúc lâu sau, Văn Sĩ Lâm mới hoàn hồn, giọng điệu không giấu nổi sự kinh ngạc: "Cậu là người của Đàm Tâm?!"
Văn Sĩ Lâm có nằm mơ cũng không ngờ, người trợ lý đã theo mình suốt mấy tháng qua lại do bên Chấp pháp phái tới... Thời gian qua, biểu hiện của A Thành phải gọi là hoàn hảo, thái độ với hắn cũng vô cùng kính trọng. Thậm chí ngay cả khi đống bài báo và bằng chứng kia không cánh mà bay, hắn cũng chưa từng mảy may nghi ngờ A Thành.
Giờ phút này, nghe A Thành tự khai nhận thân phận, đầu óc Văn Sĩ Lâm hoàn toàn trống rỗng... Sự tức giận xen lẫn khó hiểu trào dâng trong lòng, hắn gầm gừ:
"Vậy nên, thân thế mồ côi, bản sơ yếu lý lịch, cả những lời cậu nói lúc phỏng vấn... tất cả đều là giả à?"
"Tất nhiên là giả rồi." A Thành hít sâu một hơi, "Trữ trưởng quan đã nắm thóp được tính cách của anh. Mọi thứ về tôi đều được ngụy tạo để nhắm thẳng vào anh, ông ấy nắm chắc anh sẽ chọn tôi... Còn tôi cũng đã làm tốt bổn phận của mình, khiến anh chẳng tìm ra lý do gì để đuổi việc tôi cả.