Trác Thụ Thanh coi như đã nhìn thấu thực lực của Văn Sĩ Lâm. Hắn tiện tay giật lấy cây gậy sắt từ tay tên lưu manh bên cạnh, thong thả bước về phía Văn Sĩ Lâm đang nằm rên rỉ dưới đất:
"Văn Sĩ Lâm, mày có biết mình đã đắc tội với bao nhiêu người rồi không? Ở Cực Quang Thành bây giờ, vơ đại một nắm cũng ra cả đống người muốn mày chết. Có khi một hai ngày nữa, trên trang nhất của tờ Nhật báo sẽ đưa tin mày chết do tai nạn đấy... Nếu may mắn, tao còn có cơ hội tự tay viết điếu văn cho mày."
Đầu gậy sắt lê trên mặt đất gồ ghề phát ra những tiếng leng keng. Văn Sĩ Lâm nằm gục dưới đất, máu tươi đỏ sẫm đã loang lổ khắp mặt.
"Thế à... Vậy tao cảm ơn mày trước nhé." Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc.
"Mày không tin à?" Trác Thụ Thanh dừng bước cạnh Văn Sĩ Lâm, nói tiếp: "Cực Quang Thành phải luôn hòa bình và tươi đẹp. Bất cứ kẻ nào muốn đào bới những góc tối sâu thẳm nhất của nó đều là kẻ thù của cả giới vực... Mày bới móc quá nhiều, biết quá nhiều, miệng mồm lại không kín kẽ... Mày không chết thì sao Cực Quang Thành yên ổn được?"