Trần Lăng sững người.
Hắn không ngờ Diệp lão sư lại đột ngột hỏi câu này... Hắn vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, những con rết ánh lên sắc đỏ đang rải rác bên ngoài Mẫu Thụ, bận rộn đào hang kiếm ăn, có vẻ như định cắm rễ lâu dài ở quanh đây.
"Tất nhiên là đứng về phía nhân loại rồi." Trần Lăng không hề do dự, "Em là Trần Lăng, không phải triều tai."
Dù Diệp lão sư đã đoán trước được câu trả lời, nhưng khi thấy sự kiên định trong mắt Trần Lăng, ông vẫn mỉm cười nhẹ nhõm, ngả lưng ra ghế:
"Đã vậy thì em không cần để bụng những lời Tư Tai nói đâu, cũng đừng lo lắng quá... Trời có sập xuống thì đã có người cao hơn chống đỡ rồi.