……
Vùng Bích Tâm sơn nằm ở phía tây bắc, cũng là khu vực nằm trong cương vực Đạo tông nhưng lại cực kỳ gần với những vùng đệm ở dải trung tâm.
Do đó, lượng tu sĩ qua lại nơi đây quanh năm tuy không thể sánh bằng khu vực trung tâm, nhưng cũng chẳng đến mức vắng vẻ đìu hiu.
Quanh vùng Bích Tâm sơn có thành trì, cũng có phường thị tu hành, có điều tất cả đều tập trung ở khu vực phía bắc gần ngọn núi.
Dù sao đi nữa, Thiên Long thạch mạch của Bích Tâm sơn cũng tọa lạc ngay tại đây. Khí tức địa mạch tự nhiên đã thai nghén ra vô số kỳ hoa dị thảo, hiển nhiên cũng không thiếu những loại linh dược luyện đan thường thấy trong giới tu hành.
Tuy nói nơi này chỉ là một dải thạch mạch, linh tính đã định hình.
Có lẽ phải trải qua vô số năm tháng nữa mới có thể sinh ra một vạt linh quang.
Dẫu vậy, đối với các thế lực tu hành cắm rễ tại địa phương, thạch mạch này được xem là khá tốt. Thế nhưng, chẳng một ai dám lén lút khai quật hay muốn một nhà độc chiếm, bởi lẽ vùng Bích Tâm sơn này vốn chẳng phải chốn vô danh.
Trong phạm vi cương vực của Huyền Thiên đạo tông, có bao nhiêu linh mạch, địa mạch, bao nhiêu tiên sơn danh thắng, bao nhiêu vùng đất kỳ dị, về cơ bản đều được ghi danh rành rành trên Tiên tịch.
Trên danh nghĩa, các thế lực này dĩ nhiên phải định kỳ cống nạp tài nguyên, giống hệt như việc Đạo viện phái đệ tử đến trấn giữ trong phạm vi Huyền Thiên vực vậy.
Nơi đây có một tòa tiên thành mang tên Bích Tâm tiên thành. Trong thành chia làm ba thế lực lớn: một là Từ gia, hai là Lâm gia, và cuối cùng là bảo phường của địa phương - nơi chuyên buôn bán vô số tài nguyên tu hành từ khắp nơi đổ về, hoặc tổ chức đấu giá những vật vô chủ. Gần đây, giữa ba thế lực này lại đang âm ỉ nổi lên những biến động phong vân.
Điều này khiến cho không ít người tu hành trong Bích Tâm tiên thành đều lờ mờ cảm nhận được sóng gió ngầm đang chực chờ bùng nổ.
Trong Bích Tâm tiên thành có một tòa tửu lâu. Trên hành lang tầng hai, vài tu sĩ đang qua lại. Cờ rượu tung bay phấp phới trong gió, thoang thoảng truyền đến từng đợt hương linh tửu: có loại ngọt ngào say đắm, có loại cay nồng trôi tuột xuống cổ họng, lại có loại linh khí tỏa ra bốn phía.
"Xoảng —— Ầm ầm!"
"Có chuyện gì thế?"
Vừa bước qua cửa chính tửu lâu là tới đại sảnh, lúc này bên trong chợt vang lên mấy tiếng kinh hô ồn ào.
"Đạo hữu đến thật đúng lúc. Hai phe đang xung đột bên dưới chính là người của Từ gia và Lâm gia, nghe đâu là vì tranh giành con linh thú kia."
Hai vị tu sĩ tò mò bước tới. Một người đang tựa vào lan can, thấy hảo hữu đi đến liền thuận miệng giải thích.
Đám đông nhìn xuống. Hóa ra giữa đại sảnh tửu lâu đang có một tu sĩ áo lam và một tu sĩ áo đỏ giằng co đối đầu với nhau, khí thế hai người tựa như nước với lửa, không ai nhường ai.
Cả hai đều là tu sĩ trẻ tuổi, khí tức tu vi tỏa ra trên người cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Bên chân gã tu sĩ áo lam là một con độc giác linh thú toàn thân trong suốt như pha lê đang phủ phục trên mặt đất.
Trông dáng vẻ vô cùng thanh linh kỳ dị.
"Hai nhà Từ - Lâm đều là gia tộc tu hành nổi danh về ngự thú. Con dị thú này không biết xảy ra chuyện gì mà lại đâm sầm vào hai người bọn họ. Người của Từ gia ra tay bắt trước, nhưng phía Lâm gia lại khăng khăng bảo đó là linh thú xổng chuồng của nhà mình. Phen này có trò hay để xem rồi."
Số lượng tu sĩ có mặt tại đây hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện cũng không hề ít.
Kẻ một câu, người một lời, rất nhanh đã kể rõ ngọn nguồn sự việc.
"Chuyện này... quả thực quá ly kỳ rồi."
Vị tu sĩ kia đắn đo hồi lâu, cuối cùng chỉ đành cảm thán một câu như vậy.
Cũng hết cách, ở trong Bích Tâm tiên thành này, hai nhà Từ - Lâm đều là gia tộc Kim Đan. Tuy nói nếu đặt ở những khu vực đệm tại trung tâm, một gia tộc Kim Đan chỉ dựa vào một người chống đỡ thì chẳng khác nào tôm tép nhãi nhép, nhưng đặt tại vùng Bích Tâm sơn này, bọn họ tuyệt đối là thế lực có tiếng tăm lẫy lừng.Ở Cửu Thiên, tu sĩ kim đan nhiều vô kể, chỉ là giữa kim đan với nhau cũng có sự chênh lệch rất lớn. Đó là chưa kể không ít tu sĩ kim đan sau khi đường tu đứt đoạn, đã hoàn toàn vô vọng chạm tới cảnh giới nguyên thần.
Tu sĩ nguyên thần thi thoảng mới lộ diện, thường cũng chỉ vì tu trì thiên địa, hóa sinh đại đạo của bản thân, đa phần chẳng rảnh rỗi ghé qua nơi đây nhúng tay vào. Còn về những vị đại năng ở cảnh giới cao hơn nữa, đương nhiên lại càng vượt xa tầm hiểu biết của bọn họ.
"Gần đây không biết hai nhà này bị làm sao, tộc nhân đôi bên xảy ra quá nhiều xung đột. Bao năm qua vốn dĩ bình yên vô sự, lẽ nào bọn họ phát hiện ra bảo vật gì chăng?"
"Hay là một trong hai nhà lại xảy ra biến cố gì?"
"Đúng thế, từ khi Bát Hoang trong truyền thuyết tại Bắc Thiên châu xuất hiện, không ít người đã gặt hái được đại cơ duyên. Thế nhưng cũng đâu thấy bọn họ phái người rời khỏi gia tộc đi tìm kiếm, sao tự nhiên hôm nay lại quyết đấu đến mức một mất một còn thế này?"
Cảnh tượng này, đừng nói là người ngoài, mà ngay cả không ít tộc nhân trong nội bộ hai nhà cũng cảm thấy mịt mờ, hoàn toàn chẳng hiểu ra sao.
Bọn họ cũng chẳng rõ vì sao đùng một cái lại phải chuẩn bị quyết chiến, đấu đến mức thủy hỏa bất dung với thế lực đối phương.
Trận tranh đấu nơi đây dĩ nhiên cũng lọt vào mắt kẻ khác.
Bích Tâm bảo phường — đây là tòa bảo phường danh tiếng lẫy lừng nhất vùng. Các quy trình đấu giá, ký gửi, bán lẻ, thu mua đều vô cùng hoàn thiện. Mọi loại tài nguyên tu hành mà tu sĩ cần đều có thể tìm thấy tại đây, nhưng tất nhiên chỉ giới hạn ở dưới cảnh giới nguyên thần.
Dù sao nghe đồn, người sáng lập ra bảo phường này cũng chỉ mới đạt tới tu vi kim đan hậu kỳ.
Bảo phường vô cùng hoa lệ, nhìn từ bên ngoài chính là một tòa đại điện nguy nga tráng lệ.
Bên trong lại chẳng giống những đại điện tầm thường, mà ngự trị ngay trung tâm là chín tầng thang ngọc trắng treo lơ lửng. Mỗi tầng đều có không gian vô cùng rộng rãi, tầng trên cùng dành riêng cho khu vực đấu giá. Đi dọc theo cầu thang lơ lửng từ dưới lên trên, lần lượt là các khu vực được phân chia rõ ràng như: linh khí, đan dược, linh dược, linh chủng, linh phù, trận pháp, linh thú...
Ngay lúc này, tại một căn nhã phòng thanh tĩnh ở tầng trên cùng, có người đang phóng tầm mắt ra xa. Cánh cửa sổ mở hờ, thu trọn mọi thứ vào tầm mắt. Nằm ngay tại trung tâm Bích Tâm tiên thành, vị trí của bảo phường đủ để bao quát toàn bộ chúng sinh tu hành bên dưới.
"Phường chủ, hai nhà bọn họ đã nổ ra tranh đấu, món bảo vật kia vì sao chúng ta không nhúng tay vào đoạt lấy?"
Từ phía sau truyền đến một giọng nói đầy vẻ khó hiểu.
Bảo phường phường chủ nghe vậy liền bật cười nói: "Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sau. Món bảo vật này đối với tiên tu tác dụng không lớn, nhưng đối với mấy lão bất tử thì sức hút lại vô cùng kinh người. Bây giờ cứ để bọn họ tranh giành trước đi, vật kia còn chưa xuất thế, tranh đoạt lúc này cũng bằng thừa, cứ tiếp tục chờ thêm chút nữa."
"Dạo gần đây có thêm tin tức gì khác không?"
Bảo phường phường chủ lại theo thông lệ quản lý thường nhật mà hỏi thăm những việc liên quan trong tiên thành.
Chuyện lớn mới cần bẩm báo, còn việc vặt dĩ nhiên chẳng cần hắn phải bận tâm xử lý.
Thế nhưng suốt bao năm qua, nơi này cũng chẳng xảy ra chuyện gì lớn.
Còn như nói tới Thượng tông ở trên cao kia, đó lại là một chuyện hoàn toàn khác rồi.
"Nếu như món đồ kia xuất hiện tại nơi này, e rằng Thượng tông sẽ phái người tới."
"Thượng tông? Không thể nào, chẳng ai dại gì mà tiết lộ tin tức này ra ngoài. Trước đây tên ma đầu nọ chẳng phải cũng nhờ dựa vào món bảo vật kia mà phất lên như diều gặp gió sao? Tuy bị người ta truy sát, nhưng cũng trong chớp mắt từ một tiểu tử vô danh lắc mình biến hóa. Hai ngày trước có tiên thương đi ngang qua, nghe đồn hiện giờ hắn thậm chí đã đủ sức chống đỡ một kích của thiên sinh thần linh, món bảo vật kia quả thực công lao không nhỏ."Cứ nghĩ đến những lời đồn đại từ Bát Hoang lan truyền khắp các đại châu khác của Cửu Thiên dạo trước, trong lòng phường chủ không khỏi trào dâng khao khát.
Nhưng chợt nhớ đến cảnh các vị đại năng kia ra tay, đạo tâm hắn như bị dội thẳng một gáo nước lạnh, dập tắt toàn bộ những ý niệm cuồng nhiệt vừa mới bùng lên, đầu óc cũng nhanh chóng tỉnh táo lại.
Suy cho cùng, muốn đoạt được thứ này đồng nghĩa với việc phải đối đầu cùng thần linh, phía Tiên đạo cũng sẽ có mấy lão bất tử nhúng tay vào. Uy năng khủng khiếp cỡ đó tuyệt đối không phải thứ mà tu vi hiện tại của hắn có thể chống đỡ.
"Chớ vội, hiện giờ sóng gió vẫn còn quá nhỏ, đợi đến lúc náo nhiệt nhất, mới là thời điểm dâng lên cho vị chủ tử kia."
Trong đầu hắn âm thầm xẹt qua một ý niệm, đoạn ngẩng lên nhìn vòm trời trong xanh mênh mông vô tận. Trên không trung lác đác vài đám mây lững lờ trôi, ánh nắng tuy vẫn còn, nhưng ít nhiều đã bị mây che khuất đi vài phần.
Khiến cho bầu trời hôm nay ít nhiều nhuốm thêm một tầng u ám.
Bích Tâm sơn cách đạo tông bản thổ quá đỗi xa xôi, khoảng cách này ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng cảm thấy xa vời vợi. Muốn truyền tin tức, linh phù tầm thường căn bản không thể làm nổi.
Còn như loại phù quang kia, đại đa số tu sĩ hầu như mỗi người đều giữ một đạo.
Có điều, những kẻ sử dụng thường xuyên nhất đa phần vẫn là các tiên tu xuất thân từ đại phái, danh môn đạo thống.
Không ít đệ tử Cửu Tiên môn gần như người người đều có một đạo. Về phần giới tản tu đông đảo bên ngoài, lượng linh tiền để mua phù quang tuy nằm trong khả năng chi trả của đệ tử môn phái, nhưng đối với nhiều tản tu mà nói, mức giá ấy vẫn có phần đắt đỏ.
Mặc dù vậy, vẫn có người chịu bỏ tiền ra mua, Bích Tâm tiên thành bên này cũng dần dần nghe danh thứ đó.
Chỉ là Bích Tâm sơn mạch có hình bán nguyệt, dưới chân núi trải dài một vùng hồ nước mênh mông. Từ hồ nước đi tiếp về phía bắc mới tới vị trí của Bích Tâm tiên thành. Từ Bích Tâm tiên thành tiếp tục đi về hướng bắc hoặc hướng đông, một hướng sẽ dẫn tới Bắc Thiên châu, hướng còn lại sẽ đi vào những vùng đệm trung ương, đồng thời cũng tiến gần đến Vấn Đạo tiên tông.
Phù quang dĩ nhiên cũng lưu truyền đến nơi này, chỉ là số lượng vô cùng ít ỏi, lác đác vài người cất công đến những bảo các được dựng lên tại vùng đệm trung ương để mua về.
Tiên thành phường thị ở vùng này, suy cho cùng quy mô vẫn không tính là quá lớn.
Bằng không, những thương hành do các tông môn thuộc Cửu Tiên môn mở rộng ra cũng đã sớm thiết lập cứ điểm tại đây rồi. Thực ra trong phạm vi vùng này cũng có một cứ điểm gần nhất, chỉ là cách Bích Tâm tiên thành một khoảng khá xa, bởi lẽ nơi đó mới thực sự là tiên thành nằm ở ranh giới giữa hai đại châu.
Tu sĩ hai châu qua lại nơi đó đều trung chuyển bằng trận pháp dịch chuyển. Mỗi ngày đều có thể thấy linh quang trận pháp lóe lên trên không trung, người tu hành ra ra vào vào nhiều vô kể.
……