Chớp mắt.
Đã là bảy giờ rưỡi tối.
Nhà của Lý Hoài Sơn nằm ở một khu dân cư cũ ven rìa thành phố.
Trần Lạc đi theo chỉ đường, rẽ liên tiếp mấy khúc ngoặt trong con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng tới trước một tòa nhà cũ kỹ.
Nhìn qua khe hở chật hẹp trên đỉnh đầu, bầu trời đã chìm sâu vào màn đêm.
Kéo cánh cửa sắt ra, lối cầu thang trước mắt do quanh năm thiếu ánh nắng nên phủ đầy vết nước đọng và rêu xanh.
Hắn đi một mạch lên tầng ba.
"... 205."
Trần Lạc xác nhận lại số nhà, rồi giơ tay gõ cửa.
"Lý ca, ta là Trần Lạc đây."
Sau cánh cửa chợt có tiếng người đứng dậy, tiếp đó là tiếng gậy chống gõ xuống mặt đất, từ từ tiến lại gần.
Cạch.
"Ra ngay đây."
Lý Hoài Sơn chống gậy mở cửa. Lúc nói chuyện, ông vẫn theo bản năng né tránh ánh mắt của Trần Lạc.
Nhìn ba dãy số đếm ngược trên đỉnh đầu ông lại bắt đầu chạy.
Trên mặt Trần Lạc nở nụ cười, đồng thời giơ hai bình rượu trong tay lên.
Lý Hoài Sơn không nói gì, khóe miệng chỉ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra, sau đó nhích người sang một bên nhường đường cho Trần Lạc.
Bước vào trong nhà.
Không gian bên trong lại chẳng hề tồi tàn như vẻ bề ngoài.
Căn phòng được bày trí tươm tất, sạch sẽ gọn gàng, tuy nhỏ nhưng không thiếu thứ gì.
Trên bàn ăn ngoài phòng khách bày sẵn năm món mặn một món canh, vẫn đang bốc khói nghi ngút, có vẻ như vừa mới nấu xong.
Nơi góc phòng có một chiếc hương án, trên đó đặt di ảnh của một người phụ nữ trẻ tuổi cùng vài bát đồ ăn.
Chắc hẳn, đó là thê tử của Lý Hoài Sơn.
"Ăn tạm đi."
Lý Hoài Sơn chống gậy, ra hiệu cho Trần Lạc bắt đầu dùng bữa.
Hai người cùng ngồi xuống.
Một bữa tối lặng lẽ cứ thế bắt đầu.
Trước khi tới đây.
Trần Lạc đã định sẵn hai mục tiêu cho chuyến đi này.
Mục tiêu đầu tiên chính là ở lại đủ bốn giờ đồng hồ, sao chép toàn bộ từ điều và mô bản.
【Bì mô cường hóa】【Cường hóa xương cốt】【Võ thuật tông sư】
Hai từ điều và một mô bản, nếu có thể hấp thu toàn bộ, chắc chắn sẽ giúp thực lực của hắn tăng tiến một bước dài.
Điều này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn.
Điểm mấu chốt nằm ở mục tiêu thứ hai.
Hắn muốn thử kéo gần quan hệ với Lý Hoài Sơn, xem có cơ hội tiếp xúc với những người luyện võ khác hay không.
Với tính cách của đối phương, vừa phải chạm đến nguyên nhân khiến ông tàn phế, lại vừa phải mượn đó để kéo gần quan hệ.
Trần Lạc từng dự đoán, việc này có lẽ sẽ vô cùng khó khăn.
Nhưng hắn không ngờ, nó lại khó khăn đến mức này.
Kể từ lúc hai người ngồi xuống bàn, nếu Trần Lạc không cất lời, Lý Hoài Sơn cũng chỉ cúi gằm mặt ăn cơm.
Cho dù hắn có cố gắng khơi gợi chủ đề, câu trả lời của đối phương cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy tiếng "ừ, ừm, ồ, đúng vậy".
Mà một khi đụng tới những chuyện liên quan đến võ thuật, ông lập tức ngậm miệng không đáp.
Mới vỏn vẹn nửa giờ trôi qua.
Trần Lạc đã cảm thấy sắp kiệt sức tới nơi.
May mắn thay... hắn đã sớm chuẩn bị phương án dự phòng.
Thấy cơm nước đã vãn.
Ánh mắt Trần Lạc bèn chuyển hướng về phía hai bình rượu trắng đặt dưới chân.
Ban ngày, hắn đã dò hỏi Lý Phong về sở thích của ông.
Trong đó, vừa vặn có thú vui uống rượu.
Hơi men chẳng những giúp thả lỏng tinh thần, làm lu mờ lý trí, mà còn khiến những cảm xúc sâu kín trong nội tâm con người bùng phát gấp bội.
"Lý ca, hay là làm một chút nhỉ?"
"Ta nghe Lý Phong nói bình thường huynh thích uống vài ly, nên tiện tay xách hai bình từ nhà sang đây."
Trần Lạc lấy hai bình rượu trắng ra, đặt lên mặt bàn.Thân chai đan xen hai màu xanh trắng, in nhãn hiệu rượu trắng vô cùng nổi tiếng của Hạ Nhĩ liên bang — 【Bách Niên Thanh Đài】.
Trong chớp mắt.
Đáy mắt Lý Hoài Sơn lóe lên tia sáng.
Trần Lạc nghe thấy tiếng nuốt nước bọt khe khẽ.
"Được, đa tạ huynh đệ."
Vỏn vẹn năm chữ.
Đây là câu nói dài nhất của Lý Hoài Sơn kể từ khi Trần Lạc bước vào cửa.
Ông không chút ngập ngừng, lập tức đứng dậy, khập khiễng bước về phía nhà bếp, rất nhanh đã lấy ra hai chiếc ly nhỏ chuyên dùng uống rượu trắng.
Bữa tối lại tiếp tục.
Hai người Trần Lạc và Lý Hoài Sơn.
Một người sở hữu hai tầng 【cường hóa tạng phủ】, chức năng nội tạng vượt xa người thường.
Một người từng là cao thủ võ thuật, dù đã tàn phế tám năm nhưng dường như bảo đao vẫn chưa già.
Hai chén rượu liên tục giơ lên không trung, chạm nhẹ vào nhau, không sánh ra dù chỉ một giọt.
Chớp mắt, một giờ trôi qua.
Một chai 500ml, hai chai tổng cộng 1000ml rượu trắng đều trôi tuột vào bụng.
Sắc mặt Trần Lạc vẫn như thường.
Lý Hoài Sơn thì càng thêm rạng rỡ, tinh thần phấn chấn.
Đối mặt với những chủ đề Trần Lạc gợi mở, ông không còn chỉ đáp lời qua loa.
Cả hai trò chuyện từ công việc đến gia đình, rồi bàn sang cuộc sống lớp mười hai của hai đứa nhỏ Trần Tinh và Lý Phong.
Mỗi khi nhắc tới nam nhi của mình, lồng ngực Lý Hoài Sơn lại vô thức ưỡn thẳng.
Thế nhưng trong từng lời nói, ánh mắt, lại dường như phảng phất sự áy náy không thể xóa nhòa.
"Làm thêm chút nữa chứ?"
"Làm! Loại rẻ tiền là được rồi."
"Mua chút đồ nhắm nhé?"
"Được."
Trần Lạc giành đi trước Lý Hoài Sơn, bước xuống lầu.
Đã uống đến lúc cao hứng, chất lượng rượu thế nào cũng chẳng còn quan trọng.
Hắn ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó, mua bốn chai rượu trắng loại một cân, lại đến xe bán đồ kho rong mua chút mồi nhắm.
Trở về nhà Lý Hoài Sơn.
Vì chất lượng rượu giảm xuống, hai người dứt khoát bỏ ly nhỏ, đổi sang dùng ly uống bia.
Trong tiếng cụng ly leng keng giòn giã, thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Khoảng chín giờ rưỡi tối.
Lý Phong học tự tập buổi tối xong liền trở về nhà, nhiệt tình chào hỏi Trần Lạc.
Trò chuyện cùng hai người vài câu, cậu học sinh lớp mười hai này vì còn bài tập, cộng thêm sáng mai phải dậy sớm đi học, nên đành xin phép về phòng.
Chớp mắt.
Thời gian đã điểm mười giờ đêm.
Mỗi người đã nốc ba cân rượu trắng vào bụng.
Lời của Lý Hoài Sơn dần dần nhiều lên.
Phần lớn thời gian, thậm chí không cần Trần Lạc mở miệng hỏi.
Ông đã chủ động kể về quá khứ của mình, kể chuyện bản thân từ chỗ bị ép luyện võ, cho đến khi ngày càng hứng thú với võ thuật ra sao.
Rồi chuyện ông luyện hết truyền thừa trong nhà thế nào, ra ngoài tầm sư học đạo, so quyền tỉ võ, hội kiến khắp các võ giả trong liên bang ra sao.
Cứ thế kể lể.
Lại một giờ nữa trôi qua.
Thời gian điểm mười một giờ đêm.
Lý Hoài Sơn gục gật đầu, qua những lọn tóc xõa tung, có thể thấy rõ ánh mắt ông đã nhuốm đậm men say.
Đôi mắt Trần Lạc vẫn trong veo, tốc độ rượu trắng trôi vào bụng căn bản không đuổi kịp tốc độ phân giải cồn của hắn.
Đến lúc này, trong đầu hắn chỉ có một chút choáng váng mỏng manh.
Dù vậy, hắn vẫn mặc cho chút cảm giác say ấy lên men, giả vờ như bản thân không thắng nổi tửu lực.
"A Lạc, ngươi muốn luyện võ?"
Lần này.
Lý Hoài Sơn chủ động khơi mào chủ đề mà trước đó ông luôn né tránh.
Cách ông xưng hô với Trần Lạc cũng chuyển từ tiếng "huynh đệ" có phần khách sáo sang "A Lạc".
Trần Lạc chỉ thấy tinh thần phấn chấn.
Hắn nhếch miệng cười, chậm rãi gật đầu.
"Phải, từ nhỏ ta đã thích xem phim võ thuật, lúc nào cũng muốn học.""Cung thiếu nhi chỗ ta lại chỉ dạy mấy môn Nhu đạo với Taekwondo, ta chẳng có chút hứng thú nào."
"Cuối cùng đành theo mẫu thân học Thái cực quyền."
Vừa nói.
Trần Lạc nhớ lại khẩu quyết Thái cực quyền mẫu thân dạy lúc nhỏ, vừa lẩm nhẩm đọc, vừa múa may vài động tác xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Một quả dưa hấu to, một đao bổ làm đôi, một nửa chia cho ngươi, một nửa chia cho hắn."
Múa được một nửa.
Cả Trần Lạc và Lý Hoài Sơn đều cười ha hả. Chợt nhớ ra Lý Phong còn đang làm bài tập trong phòng, hai người bất giác hạ thấp giọng xuống.
Nhưng đang cười đùa vui vẻ.
Trần Lạc chợt nghe thấy tiếng thở dài vang lên từ người bên cạnh.
"Luyện võ vô dụng lắm."
"À, không đúng."
Lý Hoài Sơn gục đầu, khẽ lắc.
Lời vừa dứt, ông dường như nhớ ra điều gì, lập tức tự phản bác chính mình.
"Nếu ngươi muốn đi đóng phim, đóng phim hành động, thì luyện võ có tác dụng."
"Nếu ngươi muốn quay video, đi lừa người, gạt tiền, luyện võ cũng có tác dụng."
"Nhưng nếu giống như ta... chỉ đơn thuần là muốn luyện võ."
Lý Hoài Sơn nâng cánh tay yếu ớt lên, không ngừng tự chỉ vào ngực mình.
"Thì chẳng được cái tích sự gì."
Nói đoạn.
Dường như để chứng minh cho lời mình nói.
Lý Hoài Sơn ôm lấy cái chân phải tàn tật đang buông thõng một bên, nhọc nhằn kéo nó tới trước mặt.
Ông từ từ vén ống quần lên.
Hiện ra trước mắt Trần Lạc là một cẳng chân với mũi bàn chân rũ rượi, cơ bắp teo tóp nghiêm trọng, trên da chằng chịt những mảng sẹo lớn nhỏ không đều.
So với chân trái, cái chân phải này nhỏ hơn hẳn một vòng.
Chẳng khác nào đem chân của người trưởng thành và thiếu niên ghép chung vào một cơ thể, thoạt nhìn vừa quái dị lại vừa rợn người.
"Ta đấy, Lý Hoài Sơn này."
Lý Hoài Sơn vỗ ngực bồm bộp, gằn từng chữ thốt ra cái tên của chính mình.
Ánh mắt ông thất thần nhìn chằm chằm xuống mặt đất, như đang hồi tưởng.
"Ta mười tuổi luyện võ, hai mươi tuổi đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực, ba mươi tuổi đi khắp Liên bang, giao đấu thử quyền với thiên hạ."
"Mấy tên ngôi sao võ thuật, mấy kẻ tự xưng là võ thuật tông sư, hay mấy cái thứ rùa rúc đầu mà bây giờ ngươi có thể tra ra được..."
"Năm đó, hễ nhận được chiến thư của ta, kẻ nào kẻ nấy đều vắt chân lên cổ chạy cho khuất mắt."
Nói tới đây.
Lý Hoài Sơn bỗng cười hềnh hệch như một kẻ ngốc.
Chẳng rõ là đang tự giễu chính mình, hay đang chế nhạo những kẻ ông vừa nhắc tới.
Phắt!
Ông đột ngột tắt nụ cười, ngẩng phắt đầu lên, trừng trừng nhìn thẳng vào Trần Lạc.
"Vậy A Lạc, ngươi có biết tại sao ta lại ra nông nỗi này không?"
Chẳng đợi Trần Lạc trả lời, ông đã tự giơ ra ba ngón tay.
"Ba phát súng, chỉ đúng ba phát súng."
"Một phát bắn trúng chỗ này, một phát bắn trúng chỗ này, còn một phát... bắn trúng thê tử của ta."
Ba ngón tay.
Lần lượt chỉ vào đầu gối, bắp đùi, và bức di ảnh của người phụ nữ đang treo trên tường phòng khách.
"Ta né cũng né không xong, tránh cũng tránh không nổi, lại còn phải trơ mắt nhìn thê tử chết ngay bên cạnh mình."
"Ngươi nói xem, ngươi nói thử xem... luyện võ có phải là vô dụng hay không!"
Giọng nói của Lý Hoài Sơn dần run rẩy.
Ông liên tục đấm vào đùi mình, đầu gục xuống ngày càng thấp, tưởng chừng như không bao giờ muốn ngẩng lên nữa.
"......"
Trần Lạc hé miệng, muốn nói lại thôi.
Thành thật mà nói.
Cuộc sống, thế giới, và tâm cảnh mà Lý Hoài Sơn vừa miêu tả, đối với hắn mà nói đều quá đỗi xa vời.
Không chỉ riêng gì chuyện tỷ võ, thử quyền, hay thù sát.Ngay cả súng đạn, ngoài đời thực Trần Lạc cũng chỉ mới thấy qua trên người quan trị an hoặc nhân viên áp tải tiền.
Bất cứ lời an ủi nào thốt ra từ miệng một kẻ chưa từng nếm trải sự đời như hắn, e rằng đều trở nên sáo rỗng và vô lực.
Trong phòng khách, chỉ còn lại tiếng nức nở trầm đục của Lý Hoài Sơn vang vọng.
Hồi lâu sau.
Tiếng nức nở mới dần lắng xuống.
Chỉ thấy thân hình Lý Hoài Sơn chao đảo, cả người ngã vật xuống sàn nhà.
Cạch.
Ngay lúc Trần Lạc vươn tay đỡ lấy ông, cánh cửa phòng phía bên kia cũng nhanh chóng mở ra.
Lý Phong vội vã chạy tới, thay Trần Lạc đỡ lấy Lý Hoài Sơn rồi dìu ông vào phòng ngủ.
Trần Lạc vốn định nán lại giúp dọn dẹp tàn cuộc, nhưng lại bị Lý Phong liên tục ngăn cản.
Không lay chuyển được đối phương, hắn đành nhượng bộ, tiện tay xách theo túi rác.
Xách theo túi rác, chào tạm biệt Lý Phong.
Trần Lạc cứ thế bước xuống lầu.
"Phù——"
Vứt túi rác vào chiếc thùng màu xanh nơi đầu ngõ, Trần Lạc thở hắt ra một hơi dài.
Nơi cổ tay.
Ba luồng khí trắng tựa như sinh vật sống, đang chậm rãi uốn lượn quanh chiếc vòng.