"Tề Tri Huyền, đây là do ngươi ép lão nạp!"
Cưu Ma Cơ đứng phắt dậy, hai tay kết ấn, thế ấn tựa mãnh hổ, miệng lẩm nhẩm: "Hư vọng vi chủng, vô trung sinh hữu; quan tưởng đại đạo, luyện giả thành chân."
"Lấy công lực cả đời ta, phá bỏ gông xiềng, hóa hình Hổ Sơn Quân!"
Giọng lão trầm đục, không còn là phạm âm thanh tao của tăng nhân, mà cuồn cuộn tiếng thú rống mang đậm hơi thở man hoang xa xưa.
Chú ngữ vừa dứt, Cưu Ma Cơ cúi rạp người xuống, xương cốt toàn thân chợt nổ vang lách cách. Cột sống sau lưng từng khúc gồ lên, gai xương sắc nhọn đâm thủng da thịt, hóa thành sống lưng hổ nhấp nhô như những rặng núi.