Tàng Thư Viện

[Dịch] Ta Có Thanh Trang Bị

#83 Chương 83: Thủy chiến

【Da lột xác thành công, nhận được danh hiệu: Bì kim cương】

Sau một giấc ngủ dài, Tề Tri Huyền đã được như ý nguyện, vĩnh viễn cố hóa làn da kim cương.

Sau ba mươi ba ngày trang bị trậm vũ lục ngạc, cuối cùng cũng đại công cáo thành.

Tề Tri Huyền cúi nhìn cơ thể, màu da đã sậm đi đôi chút, ánh lên sắc vàng nhạt. Nếu đứng dưới ánh mặt trời sẽ càng thêm rõ rệt, tựa như đang tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo của kim loại.

Có điều, người luyện võ quanh năm dầm mưa dãi nắng, nước da vốn đã ngăm đen, nay chỉ pha thêm chút sắc vàng nhạt nên cũng không quá chói mắt.

Tề Tri Huyền rút một thanh phi đao đâm thử vào cánh tay, trước ngực, thậm chí là cả mí mắt. Mỗi một tấc da thịt lúc này đều dẻo dai săn chắc, cứng như kim cương, không lộ chút sơ hở nào.

"Tốt!"

Tề Tri Huyền mỉm cười hài lòng: "Bì kim cương đã thành, tiếp theo ta phải dốc toàn lực để đột phá nhị hưởng cảnh."

......

Thấm thoắt, mùa hè oi ả đã đến.

Ánh nắng gay gắt, tiếng ve râm ran khắp chốn, cả thế giới như rơi vào một cái lò lửa khổng lồ, nóng đến mức khiến người ta thở không nổi.

Nóng nực thì chớ, thỉnh thoảng trời còn đổ mưa bão lớn khiến trong thành ngập nước khắp nơi.

Dương Cốc thành không có hệ thống thoát nước hoàn thiện, một khi ngập lụt, đủ loại xú uế đều trào ngược ra ngoài, từ chất thải của con người cho đến phân động vật.

Có thể tưởng tượng được mùi hôi thối tràn ngập trong không khí kinh tởm đến mức nào.

Sau một trận mưa lớn, ánh mặt trời lại tiếp tục thiêu đốt mặt đất.

Tề Tri Huyền đội nắng gắt, lòng không tạp niệm, cần mẫn tu luyện cân kình, mỗi hơi thở hắt ra đều nóng rực.

Giữa trưa, từ viện tử bên cạnh vọng sang một tiếng gọi: "Tề sư huynh, qua ăn dưa hấu đi."

Những ngày này, Bao Liên Hoa sống vô cùng sung sướng.

Ngày nào gia nhân cũng mang đến cho nàng một hộp dưa hấu ướp lạnh.

Tề Tri Huyền không hề khách sáo, bước sang ngồi xuống cạnh Bao Liên Hoa, cầm một miếng dưa hấu lên ăn ngon lành.

Ngẩng đầu nhìn trời, mây đen lại vần vũ.

Tề Tri Huyền không nhịn được than thở: "Lại sắp mưa rồi, năm nay mưa nhiều thật đấy."

Bao Liên Hoa gật đầu, cười nói: "Huynh không biết rồi, năm nay là năm Canh Dần, còn gọi là năm Thủy Hổ, mưa gió dồi dào. Gia gia muội bảo mực nước vận hà đang dâng lên rất nhanh, nếu tình hình tồi tệ, vùng hạ du có nguy cơ vỡ đê đấy."

"Hạ du..."

Trong đầu Tề Tri Huyền lập tức hiện lên tấm bản đồ thủy văn, hắn trầm ngâm: "Dương Cốc huyện nằm ở đoạn trung hạ du vận hà đúng không? Ngàn vạn lần đừng xảy ra lũ lụt, lỡ như ảnh hưởng đến kỳ thi thu vi..."

Bao Liên Hoa xua tay: "Không đâu, thu vi được tổ chức ở phủ thành Tầm Dương. Tầm Dương thành mang thế rồng cuộn hổ ngồi, cho dù có lũ lụt cũng chẳng ngập tới đó được."

Tề Tri Huyền thầm thở phào nhẹ nhõm. Lúc này hắn chỉ quan tâm đến thu vi, mục tiêu ngắn hạn chính là vượt qua đợt khảo hạch của Trấn Phủ ty.

Hắn muốn làm quan!

Đang lúc trò chuyện, bỗng có hai người chạy đến tìm Tề Tri Huyền, là Đàm Chí Hằng và Phùng Hạo.

"Sao hai vị sư huynh lại tới đây?" Tề Tri Huyền lên tiếng hỏi.

Phùng Hạo vội vàng nói: "Vừa nãy, bang chủ đột nhiên tuyên bố sẽ tổ chức 'hội Long Vương'. Những ai dưới hai mươi lăm tuổi, tu vi chưa tới nhị hưởng cảnh đều có thể tham gia. Phần thưởng cho người đứng đầu là một quả 'địa liên quả'."

Tề Tri Huyền khẽ nheo mắt lại.

"Địa liên quả, đó là loại linh quả chỉ xếp sau kỳ trân dị bảo. Nghe nói nó có dược tính hỗ trợ cực mạnh cho võ giả nhất hưởng kim cang đột phá lên nhị hưởng cảnh."

Bao Liên Hoa vỗ vai Tề Tri Huyền, phấn chấn nói: "Huynh đang là nhất hưởng kim cang, mà nhị hưởng cảnh lại không được phép tham gia, vậy đoạt được quả địa liên quả này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ồ đúng rồi, huynh là nghĩa tử của Đổng Như Phong, đây có phải là nghĩa phụ huynh mượn việc công làm việc tư, cố ý tạo phúc lợi cho huynh không đấy?"Lời này vừa thốt ra.

Đàm Chí Hằng và Phùng Hạo đưa mắt nhìn nhau, nét mặt lộ vẻ cổ quái.

Đổng Như Phong có lẽ thật sự đã mượn việc công làm việc tư, nhưng quả địa liên quả này, chưa chắc đã dành cho Tề Tri Huyền.

Kể từ khi Đổng Như Phong nhận Trương Hãn Hải làm nghĩa tử, danh phận nghĩa tử của Tề Tri Huyền gần như chỉ còn là hữu danh vô thực, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Ai cũng nhìn ra được, Trương Hãn Hải mới là kẻ được Đổng Như Phong thiên vị, còn Tề Tri Huyền đã hoàn toàn thất sủng.

Nhìn vào quy tắc thi đấu của hội Long Vương là có thể thấy rõ manh mối.

Ý đồ của Đổng Như Phong đã rõ như ban ngày, hắn muốn sắp xếp cho Trương Hãn Hải và Tề Tri Huyền công khai giao đấu một trận.

Mục đích hiển nhiên là để nâng đỡ Trương Hãn Hải, giúp hắn lập uy.

Tề Tri Huyền sẽ trở thành hòn đá lót đường cho Trương Hãn Hải.

"Haiz, ta chỉ muốn kiếm chút bạc, không ngờ Đổng Như Phong lại là kẻ trong mắt không dung nổi một hạt cát, cứ bám riết lấy chuyện này không buông."

Tề Tri Huyền cạn lời, bĩu môi nói: "Địa liên quả chỉ là một loại dị quả, không phải kỳ trân thực sự, hiệu quả tẩm bổ cũng chỉ ngang ngửa mặc giao toan ngư, không đáng để ta lãng phí thời gian."

Đàm Chí Hằng kinh ngạc hỏi: "Lão đại, huynh không tham gia hội Long Vương sao?"

Tề Tri Huyền lắc đầu: "Không hứng thú."

Phùng Hạo lập tức cuống lên, xòe tay nói: "Lão đại, nếu huynh không tham gia, người ngoài sẽ tưởng huynh sợ tên Trương Hãn Hải kia, sau này chúng ta còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở Tào bang nữa?"

Tề Tri Huyền chẳng mấy bận tâm, đợi đến khi hắn đột phá nhị hưởng, tất cả tự khắc sẽ phải ngậm miệng, mọi lời giễu cợt cũng theo đó mà tan thành mây khói.

Nước chảy không tranh lên trước, mà tranh sự cuồn cuộn không dứt!

Chạng vạng tối.

Tề Tri Huyền trở lại hoa thuyền số ba. Hắn vừa đặt chân tới nơi, một tỳ nữ đã chạy đến, thi lễ nói: "Quản sự, bang chủ sai ta truyền lời, ngài ấy nói rất mong chờ màn thể hiện của ngài tại hội Long Vương."

Tề Tri Huyền khẽ nheo mắt.

Hai ngày sau, trên vận hà giăng đèn kết hoa, dòng người tấp nập.

Tào bang tổ chức hội Long Vương đúng dịp mực nước vận hà dâng cao, sóng nước cuồn cuộn, cảnh tượng vô cùng tráng lệ, thu hút tới mấy ngàn người đến xem chiến, ngắm sóng.

Đổng Như Phong dẫn theo mười hai vị đà chủ tham dự, dõng dạc phát biểu một hồi, đại ý nói rằng sở dĩ tổ chức hội Long Vương là để khích lệ thế hệ trẻ, tuyển chọn nhân tài, vân vân.

Đương nhiên.

Những người hiểu rõ nội tình đều biết, đằng sau tất cả những chuyện này thực chất là một trận chiến giữa các nghĩa tử!

Trên dòng sông cuồn cuộn, người ta thả nổi từng quả bóng cao su, số lượng lên tới hàng trăm quả.

Mỗi quả bóng cao su to chừng quả bóng rổ, trôi nổi trên mặt nước, dập dềnh lên xuống.

Những quả bóng cao su này đều bị giới hạn trong một khu vực hình vuông, mỗi bề dài rộng chừng năm mươi mét.

Mà khu vực hình vuông trên mặt nước này, nghiễm nhiên chính là võ đài thi đấu.

"Giao đấu trên mặt nước mà phải đạp lên bóng cao su, đòi hỏi khinh công phải cực kỳ cao cường."

"Kẻ tu luyện công pháp thuộc tính Thủy sẽ chiếm được địa lợi cực lớn."

"Xích Hỏa quyết mang thuộc tính Hỏa, Tề Tri Huyền phen này rõ ràng là bị nhắm vào rồi."

"Trách ai được chứ, là Tề Tri Huyền phá hỏng quy củ trước, hắn đáng đời lắm."

......

Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, Đổng Như Phong cất giọng dõng dạc: "Quy tắc thủy chiến vô cùng đơn giản, tất cả người tham gia cùng tiến vào võ đài, tay không giao đấu với nhau. Kẻ nào rơi xuống nước lập tức bị loại, cho đến khi tìm ra người chiến thắng cuối cùng."

"Mời các thí sinh tiến vào võ đài."

Dứt lời, từng đạo thân ảnh vút lên nhảy xuống mặt sông, đạp sóng lướt nước, nhẹ nhàng đáp xuống những quả bóng cao su.Có người lảo đảo lắc lư, đứng không vững.

Có kẻ lại đứng vững vàng, tư thái tiêu sái.

Tề Tri Huyền tung người nhảy lên, chỉ bằng một cú nhún mình, hắn đã thản nhiên đáp xuống một quả bóng cao su nằm gần trung tâm.

"Nghĩa phụ, ta lên đài đây."

Trương Hãn Hải sải bước đi ra, thân vận trường bào trắng như tuyết, mái tóc đen tung bay trong gió, đôi mắt đen lánh tựa như hai viên bảo thạch lấp lánh.

Dưới ánh mắt chăm chú của bao người, chỉ thấy Trương Hãn Hải khẽ giậm chân, thân hình bay vút lên không trung tựa như một vệt sao băng xé toạc màn đêm. Thân pháp tuấn mỹ phiêu dật, mang theo luồng khí thế khiến người ta không thể coi thường.

Hắn đáp xuống một quả bóng cao su ở gần rìa ngoài, nhẹ tựa chuồn chuồn lướt nước. Quả bóng dưới chân hắn thậm chí không hề nhấp nhô lên xuống.

"Bắt đầu!"

Đổng Như Phong trầm giọng quát.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tề Tri Huyền bỗng nhiên vọt lên, toàn thân rực lửa, làn da chuyển sang màu xích kim. Hắn lao đi nhanh như mũi tên rời cung, lướt qua đỉnh đầu tất cả mọi người, nhắm thẳng về phía Trương Hãn Hải mà lao tới.

Một quyền tung ra!

Sắc mặt Trương Hãn Hải sa sầm, không chút do dự vung chưởng, thi triển sát chiêu bộc phát.

Kinh đào chưởng! Thiên trùng lãng!

Chưởng phong đón đỡ nắm đấm, lấy cứng chọi cứng!

Ầm!

Sắc mặt Trương Hãn Hải đại biến. Hắn chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh cương mãnh bạo liệt cuồn cuộn ập tới, mạnh mẽ đến mức không thể chống đỡ. Lực lượng ấy chấn gãy nát bàn tay phải của hắn ngay tức khắc, khiến cả thân hình văng ngược ra sau, cắm đầu ngã nhào xuống nước.

[Dịch] Ta Có Thanh Trang Bị

Thông tin truyện