Câu chuyện kể đến đây.
'Dục Nghiệt vương' Hoa Liên Y chợt dừng lời, đưa mắt nhìn về phía xa, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và dữ tợn.
Trong lòng có cảm ứng, Tề Tri Huyền thản nhiên liếc ra bên ngoài Tuệ Quang tự, mỉm cười nói: "Xem ra, người đến cứu ngươi đã tới rồi."
Nụ cười trên mặt Hoa Liên Y càng thêm kiều diễm động lòng người. Nàng cười gằn một tiếng, lạnh lùng nói: "Ngươi nên giết ta sớm hơn mới phải."
Tề Tri Huyền khinh khỉnh đáp: "Giết ngươi mà còn phải chọn ngày giờ sao?"