"Phán ngôn: Định!"
Khóe mắt Vương Tải Dương như muốn nứt toác, hai mắt sung huyết đỏ ngầu.
Mọi thứ quanh người hắn hoàn toàn đông cứng, đình trệ lại.
Ngay cả luồng kiếm mang uy thế vô song kia cũng phải khựng lại, cách đỉnh đầu Vương Tải Dương chừng ba tấc.
Nhìn luồng kiếm mang kia, trán Vương Tải Dương túa đầy mồ hôi lạnh. Khi ánh mắt chuyển sang Tề Tri Huyền, trong lòng hắn không khỏi sởn gai ốc.