Đời người thăng trầm, thảy đều như một giấc mộng lớn.
Tả Phất Y thoáng chốc nhận ra bản thân đã bị Tề Tri Huyền kéo vào ảo mộng vô tận.
Giấc mộng này, không hoàn toàn là mộng.
Nó là sự đan xen giữa mộng cảnh và thực tại, lúc là thực, lúc là mộng, khiến người ta thật giả khó phân.
Ví như ngay lúc này, bề ngoài hắn có vẻ đã tỉnh táo, nhưng thực chất, rất có thể vẫn đang ở trong mộng trung mộng.