"Dược Vương cốc, chắc chắn sẽ có dược khí tỏa ra..."
Tề Tri Huyền tập trung tinh thần, khẽ chun mũi, phát huy tối đa khứu giác nhạy bén của mình, cẩn thận phân biệt từng luồng mùi vị lẫn lộn trong không khí.
Mùi bùn đất, mùi hoa cỏ, mùi phân dã thú, mùi nhựa cây tươi mới...
Lát sau, Tề Tri Huyền ngửi thấy một mùi hôi thối đặc trưng. Hắn nương theo mùi hôi đó lần mò tới trước, rẽ ngang rẽ dọc đi chừng mười dặm đường, phía trước đột nhiên xuất hiện một cánh cổng đá màu xanh xám cao hai trượng, trên bề mặt chằng chịt vết nứt.
Trong các khe nứt mọc đầy Thùy Bồn độc đằng, dây leo bò kín cánh cổng đá. Những phiến lá ửng lên sắc hổ phách, không ngừng tỏa ra mùi hôi thối. Người thường hoặc dã thú hễ ngửi phải thứ mùi này sẽ lập tức buồn nôn, theo bản năng muốn tránh đi thật xa.