"Sao thế?"
Lô Trung Nguyệt tâm tư cẩn mật, lập tức nhận ra chút thay đổi nhỏ nhặt trên nét mặt Tề Tri Huyền.
Tề Tri Huyền hơi trầm ngâm, giơ tay chỉ về phía miệng giếng, thành thực đáp: "Vừa rồi hình như ta thấy một khuôn mặt người trắng bệch lóe qua."
"Mặt người?!"
Lô Trung Nguyệt khẽ nhíu mày, vẫy tay một cái rồi xoay người đi về phía căn phòng cách đó không xa, đẩy cửa bước vào.