Lại vài ngày nữa trôi qua, vừa đúng vào tiết Tiểu Mãn.
Trương Huy Giáng vừa ăn sáng xong ở quán trọ, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc thì nghe thấy dưới nhà có người gọi tên mình.
"Xin hỏi, cô Trương Huy Giáng có trọ ở đây không ạ?"
Đó là giọng của một thanh niên trẻ.
Trương Huy Giáng bước xuống lầu, nhìn thấy một nam sinh ngoài hai mươi tuổi đang đứng ở cửa quán trọ. Trên tay cậu ôm một cuốn bán nguyệt san "Luận Ngữ" vừa mới in xong, bên ngoài bọc cẩn thận một lớp giấy dầu vì sợ dính hơi ẩm.