Tần Thục Nghi nghe mà thấy hơi khó hiểu.
Nhưng cô không gặng hỏi thêm, bởi cô cảm nhận được đây không phải là lúc thích hợp để hỏi chuyện này.
Còn Tô Vân Chu lúc này đã dời mắt sang bức chân dung của Đỗ Thanh Lan.
Người phụ nữ trong tranh toát lên vẻ đoan trang, trầm tĩnh. Nơi khóe mắt, chân mày phảng phất nét dịu dàng dường như không thuộc về thời đại này.
Ánh mắt cô tựa như xuyên qua lớp vải vẽ, xuyên qua dòng thời gian, vượt qua cả ranh giới sinh tử để lặng lẽ giao nhau với ánh mắt hắn giữa không trung.