Mùa đông năm 1977.
Tần Thục Nghi ngồi trong phòng thi của trường trung học trên huyện.
Đây là lần đầu tiên của cô, cũng là cơ hội mà vô số người ở thời đại này đã chờ đợi suốt mười năm ròng.
Phòng thi rất đơn sơ.
Bàn ghế trong lớp học cái cao cái thấp, cửa sổ vẫn dán những tờ báo cũ ố vàng. Gió lạnh len lỏi qua khe hở, thổi mấy tờ giấy dán góc tường khẽ lay động.