Ở thời đại này, kênh truyền thông mạnh mẽ nhất tại Đảo Cảng chưa bao giờ là tivi.
Mà là báo giấy.
Mỗi sáng sớm, khi các tiệm trà vừa mở cửa, ấm trà sữa đầu tiên vẫn còn bốc khói nghi ngút, trên bàn đã bày sẵn hơn chục loại báo như Minh báo, Đông Phương nhật báo, Tinh Đảo nhật báo, Thành báo, Công Thương nhật báo...
Dân công sở vừa cắn miếng bánh dứa kẹp bơ vừa lật xem tin tức trong ngày; từ trạm xe buýt, bến tàu cho đến sạp báo góc phố, đâu đâu cũng văng vẳng tiếng rao của người bán báo.
Chính vì thế, ngay khi Kẻ Cờ Bạc vừa chốt lịch công chiếu, Phương Mỹ Linh liền nghe theo lời khuyên của Tô Vân Chu, đập toàn bộ 300.000 đô la Hồng Kông cuối cùng trong 5 triệu kinh phí sản xuất vào việc quảng bá.