Cả đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc.
Hà Hồng Sân chậm rãi đặt ly rượu xuống, ánh mắt lần đầu tiên trở nên nghiêm túc:
"Thời đại? Phương tiểu thư, cô nói vậy là có ý gì?"
Tô Mỹ Linh không trả lời ngay mà chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng chiều vàng óng ả trải dài trên mặt biển, rọi cả xuống khu Đãng Tử ở phía xa xa — nơi đó hiện vẫn chỉ là một khu nhà lụp xụp xen lẫn những bãi đất trống rải rác.