Xoẹt...
Hồ quang điện chớp lóe tạo thành từng mảng tia lửa, âm thanh xèo xèo không ngừng vang lên liên hồi. Những người dân vừa ấn tay lên luân thuyền liền giống như sủi cảo thả vào nồi nước sôi, "tõm tõm" liên tiếp rơi xuống nước. Mới vừa rồi còn có kẻ không sợ chết, bây giờ toàn bộ đều đồng loạt lùi bước về sau. Bởi vì có không ít kẻ chạm vào luân thuyền cũng biến thành bộ dạng thê thảm chẳng khác nào hai người Lưu gia. Gương mặt bọn họ tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng, tựa như tận mắt trông thấy ngày tận thế.
Đây mới chỉ là do Thi Họa khởi động thiết bị phòng hộ an toàn, chức năng lưới điện mới kích hoạt tầng thứ nhất, thế nên hiện tại chỉ ở trạng thái dòng điện yếu. Nếu như nàng dùng tới trạng thái dòng điện cực mạnh, bất cứ kẻ nào chạm vào, chỉ trong vòng ba nhịp thở sẽ lập tức hóa thành tro than. Thi Họa nhìn những kẻ kinh hoảng thất thố hiển thị trên màn hình, trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ và cảnh giác. Nàng hiểu rõ, giữa thời buổi loạn thế này, sự đen tối của nhân tính sẽ bị phóng đại vô hạn, vì cầu sinh tồn, con người ta sẽ chẳng từ bất cứ thủ đoạn nào.
Đám đông đều mang vẻ mặt hoảng sợ, trừng mắt nhìn con thuyền lớn.
"Giờ biết làm sao đây? Chúng ta không lên thuyền được rồi, trên con thuyền này có thứ gì đó vô cùng đáng sợ!" Một kẻ mặt mày tuyệt vọng kêu lên, trong mắt đong đầy nỗi bất lực.