"Chẳng lẽ thứ này cũng do lão thiên gia phái tới để trừng phạt chúng ta ư?" Một kẻ nhát gan run giọng nói, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng.
Có kẻ nghe vậy liền trừng mắt lườm tên nhát gan kia, lớn tiếng phản bác: "Nói xằng bậy gì đó? Ta thấy đây rõ ràng là lão thiên gia phái tới để cứu vớt những người lương thiện như chúng ta!" Trong mắt gã tràn trề hy vọng.
Vài kẻ khác cũng vội vã hùa theo: "Đúng vậy, chỉ cần trèo lên được thuyền, chúng ta sẽ sống sót!"
Mặc dù vẫn còn người lo âu, nhưng nghe tiếng hồng thủy gầm thét phía sau mỗi lúc một lớn, âm thanh cuồn cuộn của dòng nước tựa như tiếng đếm ngược của tử thần. Mọi người đều biết hồng thủy sắp sửa ập tới, nếu còn tiếp tục chờ đợi thì chỉ có nước bị dòng lũ nuốt chửng mà thôi.
Lưu Chí hiểu rõ lúc này chẳng phải thời điểm để thương lượng với chủ thuyền, mà việc cấp bách là phải chiếm lấy con thuyền này trước. Dù chủ thuyền không cho bọn chúng lên, bọn chúng cũng có thể dùng đao kiếm trong tay ép đối phương phải cúi đầu.