Nước sông đen ngòm vẫn không ngừng dâng cao, dòng nước cuộn trào như đang trút xuống cơn thịnh nộ của đất trời.
Sóng nước vỗ mạnh vào vách núi, phát ra những tiếng gầm rít bi thương, tựa như đang khóc than cho quê nhà đã bị nhấn chìm.
Giữa dòng nước xiết, vẫn còn không ít người đang chới với kêu cứu, ánh mắt ngập tràn vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.
Bọn họ cố gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
Thậm chí có những đứa trẻ bị dòng nước dữ nuốt chửng, cuốn trôi về nơi chảy xiết. Bóng dáng nhỏ bé ấy nháy mắt đã biến mất giữa làn nước cuồn cuộn, khiến người ta xót xa khôn xiết.