Hôm nay, Vân Trường An ngồi trên xe ngựa cảm thấy có chút buồn chán. Nào ngờ sau khi uống ngụm nước, ông dường như chợt nhận ra điều gì đó, hai mắt lập tức sáng ngời.
"Hai ngày trước ta vẫn luôn cảm thấy mệt mỏi, thậm chí còn váng đầu hoa mắt. Thế nhưng từ lúc uống thứ nước này, cảm giác khó chịu kia đã tan biến đi rất nhiều. Lẽ nào đây là linh đan diệu dược gì chăng?"
Vân phu nhân đang uể oải ngáp dài, nghe phu quân nói vậy mới lấy lại tinh thần. Bà cẩn thận cảm nhận một chút, quả nhiên thấy đúng là như thế.
Hai người ngầm hiểu ý nhau, không lên tiếng quấy rầy Thi Họa mà chỉ thấp giọng thì thầm.
"Vẫn là nữ nhi của chúng ta lợi hại, nhờ con bé cho những linh đan diệu dược này, chúng ta mới có thể chống đỡ đến tận bây giờ. Bằng không, e rằng cả nhà đã sớm bỏ mạng ở Lương quốc rồi."