"Phế vật! Toàn là một lũ phế vật! Ta tốn bao nhiêu bạc như thế, vậy mà ngay cả một nữ tử cũng tìm không ra! Còn xưng là cao thủ võ công cao cường cái gì, ta thấy toàn là lũ vô dụng!"
"Hai nữ tử yếu đuối, cộng thêm hai người lớn tuổi, cho dù chân cẳng có nhanh nhạy đến đâu thì chạy được bao xa cơ chứ, sao có thể không bắt được!"
Tống Ngự Lâm lúc này vẫn đang gầm thét trong bất lực, muốn dùng cách này để trút bỏ cơn thịnh nộ trong lòng, nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
Hắn cảm thấy bản thân như bị sỉ nhục, huống hồ còn ở ngay trước mặt đám thị vệ, thật sự mất hết thể diện.
"Vương gia, biết đâu bọn họ đang trốn ở một nơi nào đó, định đợi chúng ta ngừng truy đuổi rồi mới lén lút rời đi. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, hay là chúng ta tăng cường thêm nhân thủ, cẩn thận lục soát lại một phen?"