Nói đến đây, nụ cười trên mặt Thi Họa càng thêm rực rỡ, tựa như đóa hoa bừng nở giữa trời xuân.
Dáng vẻ diễm lệ động lòng người này trái lại khiến Tống Ngự Lâm không khỏi rung động, dục vọng chiếm hữu trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Hắn càng muốn bắt gọn nàng vào tay, mang thẳng về phủ, sau đó trừng phạt một trận thật thích đáng, để nàng biết rõ kết cục của kẻ dám phản bội hắn.
Tuy vừa rồi bị lừa gạt khiến trong lòng giận dữ khôn cùng, nhưng lúc này Thi Họa đang đứng trên một sườn dốc rất cao, nếu nhảy xuống từ đó, không chết thì cũng tàn phế.
Mà hắn và đám thị vệ tuy tốc độ có chậm chạp đôi chút, nhưng sớm muộn gì cũng leo lên tới nơi. Đến lúc đó, Thi Họa vẫn phải ngoan ngoãn theo bọn chúng quay về.