Ánh mắt Tống Ngự Lâm nóng rực nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt. Nụ cười trên môi hắn lộ vẻ càn rỡ, lại pha thêm mấy phần dò xét và hứng thú.
Không thể không thừa nhận, dẫu Vân Họa thuở trước khiến người ta yêu mến, nhưng nàng lúc này lại càng thêm phần mê hoặc.
Không còn nét nhút nhát thuở nào, cũng chẳng còn hễ nói vài ba câu đã rơi lệ. Vẻ điềm tĩnh, không kiêu không hèn này lại mang theo sức hút khiến người ta khó lòng chối từ.
Thế nhưng, mọi chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy.
Tống Ngự Lâm đánh giá nữ tử trước mặt từ đầu đến chân một lượt, rồi mang theo vài phần đắc ý mở lời trước: