Thi Họa nói đến đây, dường như nghĩ tới điều gì, hai mắt chợt sáng rực lên, lúc này mới lên tiếng lần nữa.
"Tuy ta không biết lái máy bay, nhưng chí ít cũng biết lái xe, may mà lúc trước có cất một chiếc vào trong không gian. Đợi giải quyết xong xuôi mọi chuyện ở đây, ta sẽ trực tiếp lái xe đưa người nhà thẳng tiến qua đó."
Giọng điệu Thi Họa vô cùng kiên định, dường như cảm thấy kế hoạch này của mình rất khả thi.
"Nếu vậy, xem ra ta phải nghiên cứu địa hình trước mới được, bằng không đến lúc lái xe rất dễ lạc đường, khéo lại càng đi càng xa."
Tạ Vân Tranh nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, trầm mặc không nói thêm gì.