Phát hiện Tạ Vân Tranh đột ngột xuất hiện bên cạnh, Vân Nghiên Tu nhất thời ngẩn người.
"Không, ta cũng chẳng có việc gì, chỉ là vừa rồi thấy hai cục bột nhỏ đi vào, muốn xem thử chúng có bị thương hay không mà sao lại yên ắng thế này."
Vân Nghiên Tu nhất thời nhanh miệng, vậy mà lại nói toạc suy nghĩ trong lòng ra.
"Không sao đâu, hai đứa nhỏ ngủ rất ngoan, lúc này chắc đã say giấc rồi, có chuyện gì thì đợi ngày mai hẵng nói."
Nghe đối phương nói vậy, Vân Nghiên Tu tuy hơi ngơ ngác không biết đáp lời ra sao, song vẫn mờ mịt gật đầu, sau đó xoay người đi về phía lều của mình.