Bàn cờ đen trắng lơ lửng dưới bầu trời nhuốm máu, sương mù cuộn trào, đường nét dọc ngang đan xen.
Bắc Giang nhắm nghiền hai mắt, đầu ngón tay nâng hạ thoăn thoắt.
Trong ván cờ của hắn không có sự xót thương hay màng đến sống chết của tướng sĩ, từ đầu đến cuối chỉ tồn tại hai chữ: được - mất.
Những thống soái quân đoàn bình thường khi điều binh khiển tướng đều dựa vào mắt thường và cảm quan để nhìn thấu sơ hở, cậy vào kinh nghiệm để dự đoán chiến cục.
Thế nhưng trên chiến trường do hắn làm chủ, tiêu chuẩn duy nhất để quyết định biến trận chính là sự dao động năng lượng của chiến cục xuyên suốt đất trời.