“Trong xấp lý lịch này, có không ít người xuất thân từ các đại gia tộc đâu.”
Lăng Sương Nguyệt tùy ý lật xem các bản lý lịch: “Hơn nữa, những gia tộc đó đều là những gia tộc cổ xưa truyền thừa đã lâu, có một số thậm chí đã tồn tại từ khi nhân loại liên bang mới thành lập. Lão bản, nếu ngài nhận họ, cơ bản có thể bớt đi ba mươi năm phấn đấu đó nha.”
“Ngươi nói ngược rồi, phải là một khi móc nối được với ta, bọn họ ít nhất có thể bớt đi ba mươi năm phấn đấu.” Phớt lờ vẻ mặt trêu chọc của Lăng Sương Nguyệt, Mặc Trần chẳng thèm để tâm đến cái câu "bớt đi ba mươi năm phấn đấu" kia.
“Đại trượng phu sống ở đời, muốn gì thì tự dựa vào đôi tay mà lấy, cớ sao phải dùng hôn nhân của mình làm quân bài trao đổi?”
Muốn thứ gì, cứ dựa vào đầu óc, dựa vào đôi tay của mình đi giành lấy, thậm chí đi cướp đoạt cũng chẳng sao. Nhưng nếu phải đạt được thông qua phương thức liên hôn, Mặc Trần cảm thấy bản thân còn chưa sa sút đến mức đó.