Thần thức Lâm Ngạo Sương đảo qua, nhìn thấy vô số trọng bảo bên trong nhẫn trữ vật, nàng vô cùng kinh ngạc: "Giao nhiều bảo vật như thế này cho ta, ngươi không sợ ta mang đi mất sao?"
Lục Thanh Hòa lại chẳng hề bận tâm: "Ta tin tưởng tiên tử. Vả lại, những thứ này ở tu tiên giới có thể là bảo vật, nhưng đến Linh giới có khi chỉ là đồ vật tầm thường."
Đống tài nguyên này ngoại trừ dùng để đổi lấy linh thạch thì hắn hầu như chẳng dùng tới, dẫu có mất đi cũng không ảnh hưởng nhiều. Huống hồ, nếu ngay cả Lâm Ngạo Sương mà hắn cũng không thể tin tưởng, vậy thì hắn chẳng còn ai để tin nữa.
Thấy Lục Thanh Hòa tin tưởng mình như vậy, trong lòng Lâm Ngạo Sương cũng cảm thấy khoan khoái hơn không ít: "Yên tâm đi, ta sẽ kiếm về cho ngươi số linh thạch gấp mấy lần chỗ này."
Lục Thanh Hòa vốn luôn tin tưởng vào năng lực của Lâm Ngạo Sương: "Vậy đành làm phiền tiên tử, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, chúng ta không thiếu chút thời gian này."