“Thủ đoạn thật thâm độc.” Ánh mắt Tô Thần lạnh lẽo.
Sở Lăng Uyên giật mình bởi luồng khí cơ âm lãnh phát ra từ người Tô Thần. Hắn rất hiếm khi thấy Tô Thần có phản ứng thế này, liền cẩn trọng hỏi: “Sư đệ, sao thế?”
“Không có gì.” Tô Thần thu liễm tâm thần, lắc đầu đáp.
Sở Lăng Uyên hồ nghi nhìn hắn vài lần rồi mới tiếp tục nói: “Cũng may nhân thủ chúng ta phái đi khá ít, lại có hóa thân của sư tôn đi cùng bảo hộ, chắc hẳn cũng không để lại bao nhiêu dấu vết.”
“Hơn nữa Thanh Phong thương hội đã hoàn toàn tan rã, Phật Thổ dẫu thực sự muốn điều tra chuyện này thì e là cũng khó tra tới đầu chúng ta. Chưa kể chúng ta còn có thể thừa cơ khuấy đục nước, nếu thực sự không ổn thì cứ hắt ngược một chậu nước bẩn lên đầu bọn họ trước.”