Tô Thần rảo bước theo bậc thềm đi lên tầng thứ chín mươi, cũng chính là nơi tọa lạc của Giác Chướng lâm.
Vừa bước khỏi ngọc giai, đập vào mắt hắn chính là khu rừng rậm rạp xanh mướt mà hắn vừa nhìn thấy lúc nãy. Cây cối được trồng ở đây hầu như chỉ có một loại duy nhất.
Thân cây thẳng tắp, ngoại trừ phần tán lá xòe ra như chiếc ô trên đỉnh thì chẳng có thêm cành nhánh nào khác. Bề mặt cây tỏa ra ánh sáng xanh lấp lánh, khí tức sinh mệnh vô cùng nồng đậm.
Nơi đây ngập tràn một màn sương trắng mờ ảo, có khả năng che chắn cảm tri tinh thần. Tăng nhân qua lại không hề ít, kẻ đi vào đều mang vẻ mặt thấp thỏm lo âu, người bước ra tuy lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng khóe môi lại thấp thoáng ý cười.
"Thú vị thật..." Tô Thần đứng lặng lẽ quan sát một lát, sau đó mới cẩn thận bước vào trong.