"Bắt kẻ này tới đây đi." Lục tý phật linh lập tức muốn ra tay, Huệ Kính vội vàng quát: "Khoan đã!"
"Hửm?" Phật linh rũ mắt nhìn sang, dáng vẻ dường như khá nghi hoặc.
"Ngài cho rằng hắn chính là kẻ đã trộm đi phật đà xá lợi sao?" Huệ Kính hỏi.
"Không phải sao?" Phật linh hỏi ngược lại, "Có thể ngăn cách sự dò xét của ta, ắt hẳn phải là thủ đoạn cấp Hạo Nhật. Kẻ này lấy đâu ra năng lực cỡ đó?"
Ánh mắt Huệ Kính trầm tĩnh: "Nếu thật sự là hắn, vậy hắn hẳn phải biết sự bình yên trước mắt của Phật Thổ chỉ là giả tượng, chuyện phật đà xá lợi tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua. Vào thời khắc mấu chốt thế này, sao hắn có thể tùy tiện để lộ điểm bất thường như vậy?"