"Không có gì." Huệ Kính lại lắc đầu, để cho Minh Trì rời đi, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng y hồi lâu mới thu về.
"Hửm? Không gọi đi tra hỏi ngay lập tức sao?"
Tô Thần dĩ nhiên vẫn luôn âm thầm quan sát hai người, thấy Huệ Kính gọi Minh Trì lại nhưng rồi lại thả cho y đi, trong lòng ít nhiều cũng thấy kinh ngạc.
Mất đi ngần ấy phật đà xá lợi, kiểu gì cũng là chuyện tày đình chứ? Huệ Kính này lại có thể bình tĩnh đến thế sao?
Cho dù không tin lời Đào Mộ Chi nói, nhưng một kẻ tình nghi sờ sờ ngay trước mắt thế này, lẽ nào lại không thử dò xét một phen?